清涼台
清涼台畔怯登臨,金谷園荒野色侵。風曳舞衣雲盡散,露寒歌扇月空沉。
千年艷骨埋秋蘚,一片香魂泣暮林。莫道娉婷容易死,明珠難買墜樓心。
qīng
清
liáng
涼
tái
台
pàn
畔
qiè
怯
dēng
登
lín
臨
,
jīn
金
gǔ
谷
yuán
園
huāng
荒
yě
野
sè
色
qīn
侵
fēng
。
yè
風
wǔ
曳
yī
舞
yún
衣
jǐn
雲
sàn
盡
lù
散
,
hán
露
gē
寒
shàn
歌
yuè
扇
kōng
月
chén
空
沉
。
qiān
千
nián
年
yàn
艷
gǔ
骨
mái
埋
qiū
秋
xiǎn
蘚
,
yī
一
piàn
片
xiāng
香
hún
魂
qì
泣
mù
暮
lín
林
mò
。
dào
莫
pīng
道
tíng
娉
róng
婷
yì
容
sǐ
易
míng
死
,
zhū
明
nán
珠
mǎi
難
zhuì
買
lóu
墜
xīn
樓
心
。