清涼台

清代 顧我錡
朝游石城山,日暮不肯回。連峰西北傾,迤邐蒼屏開。 捫崖歷壑千萬轉,絕頂更上清涼台。清涼台高不知數,千里山川莽回互。 岷江東去走滔滔,微茫似可投鞭渡。涼飆玉露暑不侵,南唐遺構山之陰。 即今頹垣古礎竟安在,但見野花纖草歷亂愁人心。 君不見澄心堂淨居室,冬無淒風夏無日。一朝白甲摧如山,降王只辦隨身膝。 此地亭台何壯哉,鉤欄屈戌俱蒿萊。不須苦作雍門思,且盡一杯歸去來。
cháo yóu shí chéng shān   kěn huí lián fēng běi 西 qīng   cāng píng kāi    
mén qiān wàn zhuǎn   jué dǐng gèng shàng qīng liáng tái qīng liáng tái gāo zhī shù qiān   shān chuān mǎng huí    
mín jiāng dōng zǒu tāo tāo   wēi máng shì tóu biān liáng biāo shǔ qīn nán   táng gòu shān zhī yīn    
jīn tuí yuán chǔ jìng ān zài   dàn jiàn huā xiān cǎo luàn chóu rén xīn  
jūn jiàn chéng xīn táng jìng shì   dōng fēng xià zhāo bái jiǎ cuī shān jiàng   wáng zhǐ bàn suí shēn    
tíng tái zhuàng zāi   gōu lán hāo lái zuò yōng mén qiě   jǐn bēi guī lái