青柯坪

清代 顏光敏
我從華陰來,秋懷苦悽愴。一登十八盤,嗒焉如盡喪。 手拂岫幌開雲關,峰巒變滅無停狀。狸狌嘯雨猿晝啼,咫尺但愁失歸向。 蒼藤冪歷穿危棧,高下冥迷那得辨。石棱澗道僅數尋,渭水秦山幾迴轉。 舉頭忽訝青天開,垣屋鱗鱗綴晴巘。長松掛壁森蓬藋,細霧緣扉裊煙篆。 吁嗟青柯坪,壯觀真崔巍!三峰高造天,於我何有哉? 安得巨靈咆哮重擘裂,二十八潭傾帝台。手挽鐵船入天漢,仰攀十丈蓮花開。 回頭卻笑羨門子,坐看東海生黃埃。
cóng huá yīn lái   qiū huái chuàng dēng shí pán   yān jǐn sàng
shǒu xiù huǎng kāi yún guān   fēng luán biàn miè tíng zhuàng xīng xiào yuán zhòu   zhǐ chǐ dàn chóu shī guī xiàng
cāng téng chuān 穿 wēi zhàn   gāo xià míng de biàn shí léng jiàn dào jǐn shù xún   wèi shuǐ qín shān huí zhuǎn
tóu qīng tiān kāi   yuán lín lín zhuì qíng yǎn cháng sōng guà sēn péng   yuán fēi niǎo yān zhuàn
jiē qīng píng   zhuàng guān zhēn cuī wēi   sān fēng gāo zào tiān   yǒu zāi  
ān líng páo xiào zhòng bāi liè   èr shí tán qīng tái shǒu wǎn tiě chuán tiān hàn   yǎng pān shí zhàng lián huā kāi
huí tóu què xiào xiàn mén zi   zuò kàn dōng hǎi shēng huáng āi