清風

宋代 呂本中
清風如君子,所至有餘情。忻然破煩溽,有醉時一醒。 嗟我二三友,飄散秋葉零。不知城南王,何以識我名。 攲斜左手字,勞苦如平生。會寫登樓賦,一吊漳濱靈。
qīng fēng jūn zi   suǒ zhì yǒu qíng xīn rán fán yǒu   zuì shí xǐng    
jiē èr sān yǒu   piāo sàn qiū líng zhī chéng nán wáng   shí míng    
xié zuǒ shǒu   láo píng shēng huì xiě dēng lóu   diào zhāng bīn líng