琴歌

唐代 趙摶
綠琴制自桐孫枝,十年窗下無人知。清聲不與眾樂雜, 所以屈受塵埃欺。七弦脆斷蟲絲朽,辨別不曾逢好手。 琴聲若似琵琶聲,賣與時人應已久。玉徽冷落無光彩, 堪恨鍾期不相待。鳳囀吟幽鶴舞時,撚弄錚摐聲亦在。 向曾守貧貧不徹,賤價與人人不別。前回忍淚卻收來, 泣向秋風兩條血。乃知凡俗難可名,輕者卻重重者輕。 真龍不聖土龍聖,鳳凰啞舌鴟梟鳴。何殊此琴哀怨苦, 寂寞沈埋在幽戶。萬重山水不肯聽,俗耳樂聞人打鼓。 知君立身待分義,驅喝風雷在平地。一生從事不因人, 健步窣雲皆自致。不辭重拂弦上塵,市廛不買多讒人。 莫辭憔悴與買取,為君一曲號青春。
qín zhì tóng sūn zhī   shí nián chuāng xià rén zhī qīng shēng zhòng  
suǒ shòu chén āi xián cuì duàn chóng xiǔ   biàn bié céng féng hǎo shǒu
qín shēng ruò shì pa shēng   mài shí rén yīng jiǔ huī lěng luò guāng cǎi  
kān hèn zhōng xiāng dài fèng zhuàn yín yōu shí   niǎn nòng zhēng chuāng shēng zài
xiàng céng shǒu pín pín chè   jiàn jià rén rén bié qián huí rěn lèi què shōu lái  
xiàng qiū fēng liǎng tiáo xuè nǎi zhī fán nán míng   qīng zhě què chóng chóng zhě qīng
zhēn lóng shèng lóng shèng   fèng huáng shé chī xiāo míng shū qín āi yuàn  
shěn mái zài yōu wàn chóng shān shuǐ kěn tīng   ěr wén rén
zhī jūn shēn dài fēn   fēng léi zài píng shēng cóng shì yīn rén  
jiàn yún jiē zhì zhòng xián shàng chén   shì chán mǎi duō chán rén
qiáo cuì mǎi   wèi jūn hào qīng chūn