慶春澤

宋代 陳著
春困時光,風流昨夢,逢花便自醒醒。回首宣和,宮鶯掖燕相迎。歸來只戀春山好,到上林、枉是親曾。又誰知,自有蟠松,相與論盟。 闌干可是妨飛去,怕驚塵涴卻,翠羽紅翎。舞態亭亭,渾疑暗折韶聲。堪人眼處還看破,道鳳來、難與真爭。醉扶歸,但見啼鵑,怨夕陽亭。
chūn kùn shí guāng   fēng liú zuó mèng   féng huā biàn 便 xǐng xǐng huí shǒu xuān   gōng yīng yàn xiāng yíng guī lái zhǐ liàn chūn shān hǎo   dào shàng lín wǎng shì qīn céng yòu shéi zhī   yǒu pán sōng   xiāng lùn méng
lán gān shì fáng fēi   jīng chén què   cuì hóng líng tài tíng tíng   hún àn zhé sháo shēng kān rén yǎn chù hái kàn   dào fèng lái nán zhēn zhēng zuì guī   dàn jiàn juān   yuàn yáng tíng