慶春宮

宋代 方千里
宿靄籠晴。層雲遮日,送春望斷愁城。籬落堆花,簾櫳飛絮,更堪遠近鶯聲。歲華流轉,似行蟻、盤旋萬星。人生如寄,利鎖名韁,何用縈縈。 駸駸皓髮相迎。斜照難留,朝霧多零。宜趁良辰,何妨高會,為酬月皎風清。舞台歌榭,遇得旅、歡期易成。莫辭杯酒,天賦吾曹,特地鍾情。
宿 ǎi lóng qíng céng yún zhē   sòng chūn wàng duàn chóu chéng luò duī huā   lián lóng fēi   gèng kān yuǎn jìn yīng shēng suì huá liú zhuǎn   shì xíng pán xuán wàn xīng rén shēng   suǒ míng jiāng   yòng yíng yíng
qīn qīn hào xiāng yíng xié zhào nán liú   cháo duō líng chèn liáng chén   fáng gāo huì   wèi chóu yuè jiǎo fēng qīng tái xiè   huān chéng bēi jiǔ   tiān cáo   zhōng qíng