晴窗

宋代 韓淲
晴窗已晨炊,趺坐焚清香。泥爐擁瓦缶,熟此蟹眼湯。 茶甘泛松實,舌本味亦長。溫乎氣忽平,兀然夢相忘。
qíng chuāng chén chuī   zuò fén qīng xiāng yōng fǒu shú   xiè yǎn tāng    
chá gān fàn sōng shí   shé běn wèi zhǎng wēn hu píng   rán mèng xiāng wàng