輕薄篇

唐代 李嶷
豪不必馳千騎,雄不在垂雙鞬.天生俊氣自相逐, 出與鵰鶚同飛翻。朝行九衢不得意,下鞭走馬城西原。 忽聞燕雁一聲去,回鞍挾彈平陵園。歸來青樓曲未半, 美人玉色當金尊。淮陰少年不相下,酒酣半笑倚市門。 安知我有不平色,白日欲落紅塵昏。死生容易如反掌, 得意失意由一言。少年但飲莫相問,此中報仇亦報恩。
háo chí qiān   xióng zài chuí shuāng jiān   . tiān shēng jùn xiāng zhú  
chū diāo è tóng fēi fān cháo xíng jiǔ   xià biān zǒu chéng 西 yuán
wén yàn yàn shēng   huí ān xié dàn píng líng yuán guī lái qīng lóu wèi bàn  
měi rén dāng jīn zūn huái yīn shào nián xiāng xià   jiǔ hān bàn xiào shì mén
ān zhī yǒu píng   bái luò hóng chén hūn shēng róng fǎn zhǎng  
shī yóu yán shào nián dàn yǐn xiāng wèn   zhōng bào chóu bào ēn