秦村午炊

宋代 孫惟信
飯熟羹香客寐殘,秦村山水樹陰寒。 古今一樣邯鄲枕,覺後方才做夢看。
fàn shú gēng xiāng mèi cán   qín cūn shān shuǐ shù yīn hán  
jīn yàng hán dān zhěn   jué hòu fāng cái zuò mèng kàn