琴操·履霜操

宋代 曹勛
皇之車兮,僕夫馳之。 皇之輿兮,僕夫乘之。 沉沉廣宇兮,燕雀安之。 晨羞夕膳,誰其眎之。 親不我思兮,我寧不悲。 皚皚繁霜,兒則履之。 父兮母兮,兒知兒非。
huáng zhī chē   chí zhī
huáng zhī 輿   chéng zhī
chén chén guǎng   yàn què ān zhī
chén xiū shàn   shuí shì zhī
qīn   níng bēi
ái ái fán shuāng   ér zhī
  ér zhī ér fēi