宋代 白玉蟾
夜靜無雲月似銀,清宵鶴唳一傷神。 子期玉骨寒於雪,世上知音能幾人。
jìng yún yuè shì yín   qīng xiāo shāng shén  
hán xuě   shì shàng zhī yīn néng rén