唐代 王昌齡
孤桐秘虛鳴,樸素傳幽真。仿佛弦指外,遂見初古人。 意遠風雪苦,時來江山春。高宴未終曲,誰能辨經綸。
tóng míng   chuán yōu zhēn fǎng 仿 xián zhǐ wài   suì jiàn chū rén
yuǎn fēng xuě   shí lái jiāng shān chūn gāo yàn wèi zhōng   shuí néng biàn jīng lún