唐代 李嶠
名士竹林隈,鳴琴寶匣開。風前中散至,月下步兵來。 淮海多為室,梁岷舊作台。子期如可聽,山水響餘哀。
míng shì zhú lín wēi   míng qín bǎo xiá kāi fēng qián zhōng sàn zhì   yuè xià bīng lái
huái hǎi duō wèi shì   liáng mín jiù zuò tái tīng   shān shuǐ xiǎng āi