淒涼犯 用白石韻

清代 王鵬運
夕陽一抹。風簾靜、清吟不盡蕭索。鈿車寶馬,歡情轉首,恨生清角。 傷春夢惡,斷紅沁、殘陽影薄。甚悤悤、珠幡彩勝,障眼總塵漠。 休念開元日,尺五城南,蹋歌聲樂。麝塵濺處,顫鸞龍、寶釵零落。 海樣鶯花,俊游事、銅駝記著。只疏梅、月底弄影未負約。
yáng fēng lián jìng qīng yín jìn xiāo suǒ diàn chē bǎo huān qíng zhuǎn   shǒu hèn shēng qīng   jiǎo        
shāng chūn mèng è   duàn hóng qìn cán yáng yǐng báo shén cōng cōng zhū fān cǎi shèng zhàng yǎn zǒng   chén        
xiū niàn kāi yuán   chǐ chéng nán   shēng yuè shè chén jiàn chù chàn   luán lóng bǎo chāi líng luò      
hǎi yàng yīng huā   jùn yóu shì tóng tuó zhù zhǐ shū méi yuè nòng yǐng wèi yuē