淒涼犯 過鄰家見故園有感

宋代 張炎
西風暗剪荷衣碎,柔絲不解重緝。荒煙斷浦,晴暉歷亂,半山搖碧。 悠悠望極。忍獨聽、秋聲漸急。更憐他、蕭條柳發,相與動秋色。 老態今如此,猶自留連,醉筇游屐。不堪瘦影,渺天涯、盡成行客。 因甚忘歸,謾吹裂、山陽夜笛。夢三十六陂流水,去未得。
西 fēng àn jiǎn suì   róu jiě zhòng huāng yān duàn   qíng huī luàn   bàn shān yáo
yōu yōu wàng rěn tīng qiū shēng jiàn gèng lián xiāo tiáo liǔ   xiāng dòng qiū
lǎo tài jīn   yóu liú lián   zuì qióng yóu kān shòu yǐng   miǎo tiān jǐn chéng háng
yīn shén wàng guī   mán chuī liè shān yáng mèng sān shí liù bēi liú shuǐ   wèi