淒涼犯 庚子十二月二十四日,宿濟南敖陽店,寒甚,有懷故園節物,悽然作此解

清代 厲鶚
疏林宿鳥。柴門裡、凝塵半榻誰掃。倦程繫馬,風刀裂酒,雪花欺帽。 何時古道。看長倚、敖山翠小。又燈昏、寒星照戶,不使客愁少。 攲枕尋思處,畫句爐閒,印梅窗杳。歲殘氣味,嘆詩人、在家貧好。 底事飄蓬,竟輸與、蛾兒夜鬧。恐明朝、漸看鬢影似暗老。
shū lín 宿 niǎo chái mén níng chén bàn shuí sǎo juàn chéng   fēng dāo liè jiǔ   xuě huā mào
shí dào kàn cháng áo shān cuì xiǎo yòu dēng hūn hán xīng zhào   shǐ 使 chóu shǎo
zhěn xín chù   huà xián   yìn méi chuāng yǎo suì cán wèi   tàn shī rén zài jiā pín hǎo
shì piāo péng   jìng shū é ér nào kǒng míng cháo jiàn kàn bìn yǐng àn lǎo