淒涼犯

清代 屈大均
馬嘶不出。邊風起、聲含一片悲篥。白榆葉盡,黃榆又落,總成蕭瑟。 長城已失。但千里、龍沙沒膝。苦無人、綿羊空白,燒取作朝食。 來往陰山下,笑接閼氏,醉聽兜勒。蔡姬在否,剩胡笳、曲傳多拍。 暫返雲中,待祠天、還來作客。恨邊長,出塞入塞少羽翼。
chū biān fēng shēng hán piàn bēi bái jǐn   huáng yòu luò   zǒng chéng xiāo
cháng chéng shī dàn qiān lóng shā méi rén mián 綿 yáng kòng bái   shāo zuò zhāo shí
lái wǎng yīn shān xià   xiào jiē yān zhī   zuì tīng dōu lēi cài zài fǒu   shèng jiā chuán duō pāi
zàn fǎn yún zhōng   dài tiān hái lái zuò hèn biān cháng   chū sài sāi shǎo