七諫 其一 初放

兩漢 東方朔
平生於國兮長於原壄。言語訥譅兮又無彊輔。淺智褊能兮聞見又寡。 數言便事兮見怨門下。王不察其長利兮卒見棄乎原壄。 伏念思過兮無可改者。群眾成朋兮上浸以惑。巧佞在前兮賢者滅息。 堯舜聖已沒兮孰為忠直?高山崔巍兮水流湯湯。 死日將至兮與麋鹿如坈。塊兮鞠,當道宿,舉世皆然兮余將誰告? 斥逐鴻鵠兮近習鴟梟,斬伐橘柚兮列樹苦桃。便娟之修竹兮寄生乎江潭。 上葳蕤而防露兮下泠泠而來風。孰知其不合兮若竹柏之異心。 往者不可及兮來者不可待。悠悠蒼天兮莫我振理。 竊怨君之不寤兮吾獨死而後已。
píng shēng guó cháng yuán yán yòu jiàng qiǎn zhì biǎn néng wén jiàn yòu guǎ
shù yán biàn 便 shì jiàn yuàn mén xià wáng chá cháng jiàn yuán
niàn guò gǎi zhě qún zhòng chéng péng shàng jìn huò qiǎo nìng zài qián xián zhě miè
yáo shùn shèng méi shú wèi zhōng zhí   gāo shān cuī wēi shuǐ liú shāng shāng
jiāng zhì 鹿 rǒng kuài   dāng dào 宿   shì jiē rán jiāng shuí gào  
chì zhú hóng jìn chī xiāo   zhǎn yòu liè shù táo biàn 便 juān zhī xiū zhú shēng jiāng tán
shàng wēi ruí ér fáng xià líng líng ér lái fēng shú zhī ruò zhú bǎi zhī xīn
wǎng zhě lái zhě dài yōu yōu cāng tiān zhèn
qiè yuàn jūn zhī ér hòu