且坐令

宋代 韓愈
閒院落。誤了清明約。杏花雨過胭脂綽。緊了鞦韆索。鬥草人歸,朱門悄掩,梨花寂寞。 書萬紙、恨憑誰訁乇。才封了、又揉卻。冤家何處貪歡樂。引得我心兒惡。怎生全不思量著。那人人情薄。
xián yuàn luò le qīng míng yuē xìng huā guò yān zhī chuò jǐn le qiū qiān suǒ dòu cǎo rén guī   zhū mén qiāo yǎn   huā
shū wàn zhǐ hèn píng shuí yán tuō cái fēng le yòu róu què yuān jiā chǔ tān huān yǐn de xīn ér è zěn shēng quán liáng zhù rén rén qíng báo