其二

宋代 柳永
訪雨尋雲,無非是、奇容艷色。就中有、天真妖麗,自然標格。惡發姿顏歡喜面,細追想處皆堪惜。自別後、幽怨與閒愁,成堆積。 鱗鴻阻,無信息。夢魂斷,難尋覓。盡思量,休又怎生休得。誰恁多情憑向道,縱來相見且相憶。便不成、常遣似如今,輕拋擲。
fǎng xún yún   fēi shì róng yàn jiù zhōng yǒu tiān zhēn yāo   rán biāo è 姿 yán huān miàn   zhuī xiǎng chù jiē kān bié hòu yōu yuàn xián chóu   chéng duī
lín hóng   xìn mèng hún duàn   nán xún jìn liàng   xiū yòu zěn shēng xiū de shuí nèn duō qíng píng xiàng dào   zòng lái xiāng jiàn qiě xiāng biàn 便 chéng cháng qiǎn jīn   qīng pāo zhì