妾薄命

宋代 鄭清之
妾有一片心,奚啻金與石。 金石尚可磨,此心終不易。 妾有金錯刀,不買珠與翠。 一笑向尊前,願買郎心醉。 娟娟桃李花,東風盪柔枝。 見郎郎弗顧,掩面啼春閨。
qiè yǒu piàn xīn   chì jīn shí  
jīn shí shàng   xīn zhōng  
qiè yǒu jīn cuò dāo   mǎi zhū cuì  
xiào xiàng zūn qián   yuàn mǎi láng xīn zuì  
juān juān táo huā   dōng fēng dàng róu zhī  
jiàn láng láng   yǎn miàn chūn guī