妾薄命

宋代 梅堯臣
昔是波底沙,今為陌上塵。 曾聞清泠混金屑,誰謂飄揚逐路人。 悠悠萬物難自保,朝看穠華暮衰老。 須知鉛黛不足論,何必芳心競春草。 草有再三榮,顏無一定好, 曩恩寧重持,徒能亂懷抱。
shì shā   jīn wèi shàng chén  
céng wén qīng líng hùn jīn xiè   shuí wèi piāo yáng zhú rén  
yōu yōu wàn nán bǎo   cháo kàn nóng huá shuāi lǎo  
zhī qiān dài lùn   fāng xīn jìng chūn cǎo  
cǎo yǒu zài sān róng   yán dìng hǎo  
nǎng ēn níng zhòng chí   néng luàn huái bào