妾薄命

宋代 白玉蟾
長天雲茫茫,流水去不返。 寂寥不可呼,死者日已遠。 舊事常在心,思之輒淚眼。 修晝勞悵想,寒夜百展轉。 夢裡時相逢,醒後細思忖。 門前青衿子,相願吾安忍。 羅衣疊空箱,久矣廢檀板。 月明燕子樓,風清荷花館。 置之勿復道,此念增繾綣。 自憐妾薄命,鴛衾為誰暖。 冉冉冥中魂,尚或暗相管。 鄰家琴聲悲,精爽竟難挽。
cháng tiān yún máng máng   liú shuǐ fǎn
liáo   zhě yuǎn
jiù shì cháng zài xīn   zhī zhé lèi yǎn
xiū zhòu láo chàng xiǎng   hán bǎi zhǎn zhuǎn
mèng shí xiāng féng   xǐng hòu cǔn
mén qián qīng jīn   xiāng yuàn ān rěn
luó dié kōng xiāng   jiǔ fèi tán bǎn
yuè míng yàn zi lóu   fēng qīng huā guǎn
zhì zhī dào   niàn zēng qiǎn quǎn
lián qiè mìng   yuān qīn wèi shuí nuǎn
rǎn rǎn míng zhōng hún   shàng huò àn xiāng guǎn
lín jiā qín shēng bēi   jīng shuǎng jìng nán wǎn