葺東齋

宋代 蘇轍
敝屋如燕巢,歲歲添泥土。 泥多暫完潔,屋老終難固。 況復非吾廬,聊爾避風雨。 圖書易新幌,几杖移故處。 宵眠不擇安,鼻息若炊釜。 兒孫喜相告,定省便蚤莫。 我生溪山間,弱冠衡茅住。 生來乏華屋,所至輒成趣。 苦恨無囊金,莫克償地主。 投老付天公,著身豈無所。
yàn cháo   suì suì tiān  
duō zàn wán jié   lǎo zhōng nán  
kuàng fēi   liáo ěr fēng  
shū xīn huǎng   zhàng chǔ  
xiāo mián ān   ruò chuī  
ér sūn xiāng gào   dìng xǐng biàn 便 zǎo  
shēng shān jiān   ruò guàn héng máo zhù  
shēng lái huá   suǒ zhì zhé chéng  
hèn náng jīn   cháng zhǔ  
tóu lǎo tiān gōng   zhù shēn suǒ