蘄城晚泊值雪

宋代 董嗣杲
雁聲哀怨極淮天,際晚驚呼雪打船。 古驛魚稀誰撒網,虛沙馬過自隨鞭。 人煙頑獷空多智,形勝丘墟又幾年。 龍眼肌頭風浪惡,今宵歸興此方堅。
yàn shēng āi yuàn huái tiān   wǎn jīng xuě chuán  
shuí wǎng   shā guò suí biān  
rén yān wán guǎng kōng duō zhì   xíng shèng qiū yòu nián  
lóng yǎn tóu fēng làng è   jīn xiāo guī xīng fāng jiān