憩昌化民家

宋代 高似孫
晚程息勞轍,白日流西暉。 水鳥得魚去,耘夫荷鋤歸。 川原杳仟綿,林野雜依霏。 一來扣竹館,相邀入荊扉。 重岩吐清溜,澄陰布殘菲。 曰予考此室,十世相因依。 左右桑果足,歲日雞豚肥。 豐猶未至裕,歉亦無能飢。 予聞良自愜,欲謀北山薇。 有田可同耕,有蠶當共衣。 車夫猝無情,此志仍重違。
wǎn chéng láo zhé   bái liú 西 huī  
shuǐ niǎo   yún chú guī  
chuān yuán yǎo qiān mián 綿   lín fēi  
lái kòu zhú guǎn   xiāng yāo jīng fēi  
zhòng yán qīng liū   chéng yīn cán fēi  
yuē kǎo shì   shí shì xiàng yīn  
zuǒ yòu sāng guǒ   suì tún féi  
fēng yóu wèi zhì   qiàn néng  
wén liáng qiè   móu běi shān wēi  
yǒu tián tóng gēng   yǒu cán dāng gòng  
chē qíng   zhì réng zhòng wéi