樵雲五景詩 其五 息肩餘暇

唐代 李質
日午樵歸已覺疲,每來亭下坐移時。歌聲谷口如相答,柯爛腰間總不知。 寂寂心灰吾獨冷,營營形役予何痴。白頭名士投簪晚,輸與尋常牧豎兒。
qiáo guī jué   měi lái tíng xià zuò shí shēng kǒu xiāng   làn yāo jiān zǒng zhī
xīn huī lěng   yíng yíng xíng chī bái tóu míng shì tóu zān wǎn   shū xún cháng shù ér