樵家

宋代 徐積
鄰叟是耕漁,怡然只自如。草迷春徑狹,雀噪晚籬疏。 自向林泉慣,翻嫌市井居。兒童盡樵採,斗粟亦無餘。
lín sǒu shì gēng   rán zhī cǎo chūn jìng xiá què   zào wǎn shū    
xiàng lín quán guàn   fān xián shì jǐng ér tóng jǐn qiáo cǎi dǒu