峭寒輕

宋代 曹勛
照溪流清淺,正萬梅都開,峭寒天氣。才過了元宵,漸晝長禁宇,迤邐佳時。斷腸枝上雪,殘英已、片影初飛。苒苒隨風,送春到、便爛漫香遲。 凝睇。迎芳菲至。覺欣欣桃李,嫩色依微。應是有新酸,向嫩梢定須,一點藏枝。乍晴還又冷,從尊前、自落輕細。寄語高樓,夜笛聲、且緩吹。
zhào liú qīng qiǎn   zhèng wàn méi dōu kāi   qiào hán tiān cái guò le yuán xiāo   jiàn zhòu zhǎng jìn   jiā shí duàn cháng zhī shàng xuě   cán yīng piàn yǐng chū fēi rǎn rǎn suí fēng   sòng chūn dào biàn 便 làn màn xiāng chí
níng yíng fāng fēi zhì jué xīn xīn táo   nèn wēi yìng shì yǒu xīn suān   xiàng nèn shāo dìng   diǎn cáng zhī zhà qíng hái yòu lěng   cóng zūn qián luò qīng gāo lóu   shēng qiě huǎn chuī