樵父詞

唐代 儲光羲
山北饒朽木,山南多枯枝。枯枝作採薪,爨室私自知。 詰朝礪斧尋,視暮行歌歸。先雪隱薜荔,迎暄臥茅茨。 清澗日濯足,喬木時曝衣。終年登險阻,不復憂安危。 蕩漾與神遊,莫知是與非。
shān běi ráo xiǔ   shān nán duō zhī zhī zuò cǎi xīn   cuàn shì zhī
cháo xún   shì xíng guī xiān xuě yǐn   yíng xuān máo
qīng jiàn zhuó   qiáo shí zhōng nián dēng xiǎn   yōu ān wēi
dàng yàng shén yóu   zhī shì fēi