遣晝

唐代 元稹
密竹有清陰,曠懷無塵滓。況乃秋日光,玲瓏曉窗里。 旬休聊自適,今辰日高起。櫛沐坐前軒,風輕鏡如水。 開卷恣詠謠,望雲閒徙倚。新菊媚鮮妍,短萍憐靃靡。 掃除田地靜,摘掇園蔬美。幽玩愜詩流,空堂稱居士。 客來傷寂寞,我念遺煩鄙。心跡兩相忘,誰能驗行止。
zhú yǒu qīng yīn   kuàng huái chén kuàng nǎi qiū guāng   líng lóng xiǎo chuāng
xún xiū liáo shì   jīn chén gāo zhì zuò qián xuān   fēng qīng jìng shuǐ
kāi juàn yǒng yáo   wàng yún xián xīn mèi xiān yán   duǎn píng lián huò
sǎo chú tián jìng   zhāi duō yuán shū měi yōu wán qiè shī liú   kōng táng chēng shì
lái shāng   niàn fán xīn liǎng xiāng wàng   shuí néng yàn xíng zhǐ