黔游返驚悉吳竹村毓蘇先生物化慟之

清代 陳忠平
快游渾未覺寒深,叵料家山鶴影沈。枯木蕭蕭秋易折,前情歷歷夢難禁。 鏤肝儘是傷時句,撒手真安出世心。憐我遲來三徑冷,徒聞流水響空林。
kuài yóu hún wèi jué hán shēn   liào jiā shān yǐng shěn xiāo xiāo qiū zhé qián   qíng mèng nán jìn    
lòu gān jìn shì shāng shí   shǒu zhēn ān chū shì xīn lián chí lái sān jìng lěng   wén liú shuǐ xiǎng kōng lín