遣意二首

唐代 杜甫
囀枝黃鳥近,泛渚白鷗輕。一徑野花落,孤村春水生。 衰年催釀黍,細雨更移橙。漸喜交遊絕,幽居不用名。 檐影微微落,津流脈脈斜。野船明細火,宿雁聚圓沙。 雲掩初弦月,香傳小樹花。鄰人有美酒,稚子夜能賒。
zhuàn zhī huáng niǎo jìn   fàn zhǔ bái ōu qīng jìng huā luò   cūn chūn shuǐ shēng
shuāi nián cuī niàng shǔ   gēng chéng jiàn jiāo yóu jué   yōu yòng míng
yán yǐng wēi wēi luò   jīn liú xié chuán míng huǒ   宿 yàn yuán shā
yún yǎn chū xián yuè   xiāng chuán xiǎo shù huā lín rén yǒu měi jiǔ   zhì néng shē