千葉黃梅歌呈王夢得張以道

宋代 張鎡
笛聲吹起南湖水,散作奇葩江園裡。 被春收入玉照堂,不逐余芒弄紅紫。 一春開霽能幾時,江梅正多人來稀。 光風屈指已過半,賴有緗蕊森高枝。 今朝拄杖偏宜到,暖碧紅煙染林草。 悠然試就花下行,便有疎英點烏帽。 細看寶靨輕金塗,密網粲綴萬斛珠。 一香舉處眾香發,幻巧更吐冰霜須。 叵羅盛酒如春沼,不待東風自開了。 呼童撼作晴雪飛,雪飛爭似花飛好。 上都賞玩爭出城,日高三丈車馬塵。 誰能擺脫熱官與銅臭,肯學花底真閒人。 時平空山老壯士,不得滅秦報君死。 雞鳴撫劍起相嘆,夢領全師渡河水。 吾曹恥作兒女愁,何如且插花滿頭。 一盞一盞復一盞,坐到落梅無始休。 無梅有月尤堪飲,醉臥蒼苔石為枕。 醒來明月別尋花,桃岸翻霞杏堆錦。
shēng chuī nán shuǐ   sàn zuò jiāng yuán  
bèi chūn shōu zhào táng   zhú máng nòng hóng  
chūn kāi néng shí   jiāng méi zhèng duō rén lái  
guāng fēng zhǐ guò bàn   lài yǒu xiāng ruǐ sēn gāo zhī  
jīn zhāo zhǔ zhàng piān dào   nuǎn hóng yān rǎn lín cǎo  
yōu rán shì jiù huā xià xíng   biàn 便 yǒu shū yīng diǎn mào  
kàn bǎo qīng jīn   wǎng càn zhuì wàn zhū  
xiāng chù zhòng xiāng   huàn qiǎo gèng bīng shuāng  
luó shèng jiǔ chūn zhǎo   dài dōng fēng kāi le  
tóng hàn zuò qíng xuě fēi   xuě fēi zhēng huā fēi hǎo  
shàng shǎng wán zhēng chū chéng   gāo sān zhàng chē chén  
shuí néng bǎi tuō guān tóng xiù   kěn xué huā zhēn xián rén  
shí píng kōng shān lǎo zhuàng shì   miè qín bào jūn  
míng jiàn xiāng tàn   mèng lǐng quán shī shuǐ  
cáo chǐ zuò ér chóu   qiě chā huā mǎn 滿 tóu  
zhǎn zhǎn zhǎn   zuò dào luò méi shǐ xiū  
méi yǒu yuè yóu kān yǐn   zuì cāng tái shí wèi zhěn  
xǐng lái míng yuè bié xún huā   táo àn fān xiá xìng duī jǐn