錢彥彬抄詩為賦

元代 貝瓊
好古思古人,古詩朝暮讀。澹洎玄酒味,和平綠琴曲。 古人乞白骨,古意不諧俗。已嘆知者稀,古淚空滿掬。 錢起亦敦古,其人美如玉。昨者忽相過,大雪山中宿。 不知破硯冰,抄詩夜然燭。諒非鮑謝才,可繼曹劉躅。 聽之詎能歡,舊業且當束。
hào rén   shī zhāo dàn xuán jiǔ wèi   píng qín
rén bái   xié tàn zhī zhě   lèi kōng mǎn 滿
qián dūn   rén měi zuó zhě xiāng guò   xuě shān zhōng 宿
zhī yàn bīng   chāo shī rán zhú liàng fēi bào xiè cái   cáo liú zhú
tīng zhī néng huān   jiù qiě dāng shù