遣興五首 其四

唐代 杜甫
蓬生非無根,漂蕩隨高風。天寒落萬里,不復歸本叢。 客子念故宅,三年門巷空。悵望但烽火,戎車滿關東。 生涯能幾何,常在羈旅中。
péng shēng fēi gēn   piāo dàng suí gāo fēng tiān hán luò wàn   guī běn cóng
niàn zhái   sān nián mén xiàng kōng chàng wàng dàn fēng huǒ   róng chē mǎn 滿 guān dōng
shēng néng   cháng zài zhōng