遣興五首

唐代 杜甫
蟄龍三冬臥,老鶴萬里心。昔時賢俊人,未遇猶視今。 嵇康不得死,孔明有知音。又如壟底松,用舍在所尋。 大哉霜雪干,歲久為枯林。 昔者龐德公,未曾入州府。襄陽耆舊間,處士節獨苦。 豈無濟時策,終竟畏羅罟。林茂鳥有歸,水深魚知聚。 舉家依鹿門,劉表焉得取。 我今日夜憂,諸弟各異方。不知死與生,何況道路長。 避寇一分散,饑寒永相望。豈無柴門歸,欲出畏虎狼。 仰看雲中雁,禽鳥亦有行。 蓬生非無根,漂蕩隨高風。天寒落萬里,不復歸本叢。 客子念故宅,三年門巷空。悵望但烽火,戎車滿關東。 生涯能幾何,常在羈旅中。 昔在洛陽時,親友相追攀。送客東郊道,遨遊宿南山。 煙塵阻長河,樹羽成皋間。回首載酒地,豈無一日還。 丈夫貴壯健,慘戚非朱顏。
zhé lóng sān dōng   lǎo wàn xīn shí xián jùn rén   wèi yóu shì jīn
kāng de   kǒng míng yǒu zhī yīn yòu lǒng sōng   yòng shè zài suǒ xún
zāi shuāng xuě gàn   suì jiǔ wèi lín
zhě páng gōng   wèi céng zhōu xiāng yáng jiù jiān   chǔ shì jié
shí   zhōng jìng wèi luó lín mào niǎo yǒu guī   shuǐ shēn zhī
jiā 鹿 mén   liú biǎo yān
jīn yōu   zhū fāng zhī shēng   kuàng dào cháng
kòu fēn sǎn   hán yǒng xiāng wàng chái mén guī   chū wèi láng
yǎng kàn yún zhōng yàn   qín niǎo yǒu xíng
péng shēng fēi gēn   piāo dàng suí gāo fēng tiān hán luò wàn   guī běn cóng
niàn zhái   sān nián mén xiàng kōng chàng wàng dàn fēng huǒ   róng chē mǎn 滿 guān dōng
shēng néng   cháng zài zhōng
zài luò yáng shí   qīn yǒu xiāng zhuī pān sòng dōng jiāo dào   áo yóu 宿 nán shān
yān chén cháng   shù chéng gāo jiān huí shǒu zài jiǔ   hái
zhàng guì zhuàng jiàn   cǎn fēi zhū yán