遣行十首

唐代 元稹
慘切風雨夕,沉吟離別情。燕辭前日社,蟬是每年聲。 暗淚深相感,危心亦自驚。不如元不識,俱作路人行。 十五年前事,恓惶無限情。病僮更借出,羸馬共馳聲。 射葉楊才破,聞弓雁已驚。小年辛苦學,求得苦辛行。 徙倚檐宇下,思量去住情。暗螢穿竹見,斜雨隔窗聲。 就枕迴轉數,聞雞撩亂驚。一家同草草,排比送君行。 已愴朋交別,復懷兒女情。相兄亦相舊,同病又同聲。 白髮年年剩,秋蓬處處驚。不堪身漸老,頻送異鄉行。 塞上風雨思,城中兄弟情。北隨鵷立位,南送雁來聲。 遇適尤兼恨,聞書喜復驚。唯應遙料得,知我伴君行。 暮欲歌吹樂,暗沖泥水情。稻花秋雨氣,江石夜灘聲。 犬吠穿籬出,鷗眠起水驚。愁君明月夜,獨自入山行。 七過褒城驛,回回各為情。八年身世夢,一種水風聲。 尋覓詩章在,思量歲月驚。更悲西塞別,終夜繞池行。 褒縣驛前境,曲江池上情。南堤衰柳意,西寺晚鐘聲。 雲水興方遠,風波心已驚。可憐皆老大,不得自由行。 見說巴風俗,都無漢性情。猿聲蘆管調,羌笛竹雞聲。 迎候人應少,平安火莫驚。每逢危棧處,須作貫魚行。 聞道陰平郡,翛然古戍情。橋兼麋鹿蹋,山應鼓鼙聲。 羌婦梳頭緊,蕃牛護尾驚。憐君閒悶極,只傍白江行。
cǎn qiē fēng   chén yín bié qíng yàn qián shè   chán shì měi nián shēng
àn lèi shēn xiāng gǎn   wēi xīn jīng yuán shí   zuò rén xíng
shí nián qián shì   huáng xiàn qíng bìng tóng gèng jiè chū   léi gòng chí shēng
shè yáng cái   wén gōng yàn jīng xiǎo nián xīn xué   qiú xīn xíng
yán xià   liáng zhù qíng àn yíng chuān 穿 zhú jiàn   xié chuāng shēng
jiù zhěn huí zhuǎn shù   wén liáo luàn jīng jiā tóng cǎo cǎo   pái sòng jūn xíng
chuàng péng jiāo bié   huái ér qíng xiāng xiōng xiāng jiù   tóng bìng yòu tóng shēng
bái nián nián shèng   qiū péng chù chù jīng kān shēn jiàn lǎo   pín sòng xiāng xíng
sāi shàng fēng   chéng zhōng xiōng qíng běi suí yuān wèi   nán sòng yàn lái shēng
shì yóu jiān hèn   wén shū jīng wéi yīng yáo liào de   zhī bàn jūn xíng
chuī   àn chōng shuǐ qíng dào huā qiū   jiāng shí tān shēng
quǎn fèi chuān 穿 chū   ōu mián shuǐ jīng chóu jūn míng yuè   shān xíng
guò bāo chéng   huí hui wéi qíng nián shēn shì mèng   zhǒng shuǐ fēng shēng
xún shī zhāng zài   liáng suì yuè jīng gèng bēi 西 sāi bié   zhōng rào chí xíng
bāo xiàn qián jìng   jiāng chí shàng qíng nán shuāi liǔ   西 wǎn zhōng shēng
yún shuǐ xīng fāng yuǎn   fēng xīn jīng lián jiē lǎo   yóu xíng
jiàn shuō fēng   dōu hàn xìng qíng yuán shēng guǎn diào 調   qiāng zhú shēng
yíng hòu rén yīng shǎo   píng ān huǒ jīng měi féng wēi zhàn chù   zuò guàn xíng
wén dào yīn píng jùn   xiāo rán shù qíng qiáo jiān 鹿   shān yīng shēng
qiāng shū tóu jǐn   fān niú wěi jīng lián jūn xián mèn   zhǐ bàng bái jiāng xíng