遣興三首

唐代 杜甫
下馬古戰場,四顧但茫然。風悲浮雲去,黃葉墜我前。 朽骨穴螻蟻,又為蔓草纏。故老行嘆息,今人尚開邊。 漢虜互勝負,封疆不常全。安得廉恥將,三軍同晏眠。 高秋登塞山,南望馬邑州。降虜東擊胡,壯健盡不留。 穹廬莽牢落,上有行雲愁。老弱哭道路,願聞甲兵休。 鄴中事反覆,死人積如丘。諸將已茅土,載驅誰與謀。 豐年孰雲遲,甘澤不在早。耕田秋雨足,禾黍已映道。 春苗九月交,顏色同日老。勸汝衡門士,忽悲尚枯槁。 時來展材力,先後無丑好。但訝鹿皮翁,忘機對芳草。
xià zhàn chǎng   dàn máng rán fēng bēi yún   huáng zhuì qián
xiǔ xué lóu   yòu wèi màn cǎo chán lǎo xíng tàn   jīn rén shàng kāi biān
hàn shèng   fēng jiāng cháng quán ān lián chǐ jiāng   sān jūn tóng yàn mián
gāo qiū dēng sāi shān   nán wàng zhōu jiàng dōng   zhuàng jiàn jǐn liú
qióng mǎng láo luò   shàng yǒu xíng yún chóu lǎo ruò dào   yuàn wén jiá bīng xiū
zhōng shì fǎn   rén qiū zhū jiāng máo   zài shuí móu
fēng nián shú yún chí   gān zài zǎo gēng tián qiū   shǔ yìng dào
chūn miáo jiǔ yuè jiāo   yán tóng lǎo quàn héng mén shì   bēi shàng gǎo
shí lái zhǎn cái   xiān hòu chǒu hǎo dàn 鹿 wēng   wàng duì fāng cǎo