遣興

元代 楊載
門前高柳綠紛紛,戀靄留煙晝不分。雨砌芳菲晴後見,風窗言語靜中聞。 桐花可作鳳凰食,竹葉還成虎豹文。但使此心無外慕,卜居何用絕人群。
mén qián gāo liǔ fēn fēn   liàn ǎi liú yān zhòu fēn fāng fēi qíng hòu jiàn fēng   chuāng yán jìng zhōng wén    
tóng huā zuò fèng huáng shí   zhú hái chéng bào wén dàn shǐ 使 xīn wài   yòng jué rén qún