遣興

宋代 周文璞
望見山櫻媚短岑,翻然便悔出家林。 壞車殺馬空嗟晚,裂芰焚荷直到今。 筍蕨久為歸去計,雲煙無復舊來心。 平生最愛花濃淡,看了斜陽看暝陰。
wàng jiàn shān yīng mèi duǎn cén   fān rán biàn 便 huǐ chū jiā lín  
huài chē shā kōng jiē wǎn   liè fén zhí dào jīn  
sǔn jué jiǔ wèi guī   yún yān jiù lái xīn  
píng shēng zuì ài huā nóng dàn   kàn le xié yáng kàn míng yīn