遣興

宋代 文天祥
東風吹草日高眠,試把平生細問天。 燕子愁迷江右月,杜鵑聲破洛陽煙。 何從林下尋元亮,只向塵中作魯連。 莫笑道人空打坐,英雄收斂便神仙。
dōng fēng chuī cǎo gāo mián   shì píng shēng wèn tiān  
yàn zi chóu jiāng yòu yuè   juān shēng luò yáng yān  
cóng lín xià xún yuán liàng   zhǐ xiàng chén zhōng zuò lián  
xiào dào rén kōng zuò   yīng xióng shōu liǎn biàn 便 shén xiān