前題次十峰司憲韻 其五

明代 顧清
泗亭秋色已荒涼,更擬淮陰一瓣香。飛鳥未隨弓力盡,黃流差比劵言長。 榮華自古能誰在,山水無情默自傷。一語到君尤足恨,湖頭空負碧霞觴。
tíng qiū huāng liáng   gèng huái yīn bàn xiāng fēi niǎo wèi suí gōng jìn   huáng liú chà juàn yán zhǎng
róng huá néng shuí zài   shān shuǐ qíng shāng dào jūn yóu hèn   tóu kōng xiá shāng