前詩謂思索詩句可以度日第恐終無益再賦一首

宋代 虞儔
年來世味一毫輕,宿契詩書尚有情。 魔事從教從眼赤,內觀還覺寸心明。 思量詩句嗟無補,檢校醫方恐未精。 俗學可憐誇口耳,何如默坐息營營。
nián lái shì wèi háo qīng   宿 shī shū shàng yǒu qíng  
shì cóng jiào cóng yǎn chì   nèi guān hái jué cùn xīn míng  
liáng shī jiē   jiǎn jiào fāng kǒng wèi jīng  
xué lián kuā kǒu ěr   zuò yíng yíng