錢申仲大夫索四亭詩各賦一首 芳美亭
春風始用事,天意有反覆。坐令冰雪姿,吹作錦繡谷。
粲粲玄都花,依依照人目。花氣欲薰人,醉眼眩紅綠。
想當瓮頭春,頗為客頻漉。慎勿遣紅雨,零亂飛滿屋。
chūn
春
fēng
風
shǐ
始
yòng
用
shì
事
,
tiān
天
yì
意
yǒu
有
fǎn
反
fù
覆
zuò
。
lìng
坐
bīng
令
xuě
冰
zī
雪
chuī
姿
,
zuò
吹
jǐn
作
xiù
錦
gǔ
繡
谷
。
càn
粲
càn
粲
xuán
玄
dōu
都
huā
花
,
yī
依
yī
依
zhào
照
rén
人
mù
目
huā
。
qì
花
yù
氣
xūn
欲
rén
薰
zuì
人
,
yǎn
醉
xuàn
眼
hóng
眩
lǜ
紅
綠
。
xiǎng
想
dāng
當
wèng
瓮
tóu
頭
chūn
春
,
pǒ
頗
wèi
為
kè
客
pín
頻
lù
漉
shèn
。
wù
慎
qiǎn
勿
hóng
遣
yǔ
紅
líng
雨
,
luàn
零
fēi
亂
mǎn
飛
wū
滿
屋
。