錢申仲大夫索四亭詩各賦一首 通惠亭
昔人品淄澠,惠山壓東南。誰知十里隔,通此一勺甘。
初不勞籜龍,漫山走嵌岩。方池汲清碧,地脈通溶涵。
瓷甌落飛雪,石鼎鳴風杉。懸知與佳客,午夢回春酣。
xī
昔
rén
人
pǐn
品
zī
淄
miǎn
澠
,
huì
惠
shān
山
yā
壓
dōng
東
nán
南
shéi
。
zhī
誰
shí
知
lǐ
十
gé
里
tōng
隔
,
cǐ
通
yī
此
sháo
一
gān
勺
甘
。
chū
初
bù
不
láo
勞
tuò
籜
lóng
龍
,
màn
漫
shān
山
zǒu
走
qiàn
嵌
yán
岩
fāng
。
chí
方
jí
池
qīng
汲
bì
清
dì
碧
,
mài
地
tōng
脈
róng
通
hán
溶
涵
。
cí
瓷
ōu
甌
luò
落
fēi
飛
xuě
雪
,
shí
石
dǐng
鼎
míng
鳴
fēng
風
shān
杉
xuán
。
zhī
懸
yǔ
知
jiā
與
kè
佳
wǔ
客
,
mèng
午
huí
夢
chūn
回
hān
春
酣
。