牽牛花

唐代 陳景沂
牽牛易斯藥,固特取其義。 安用柔軟蔓,曲為縈絆地。 汝若不巧沿,何能可旁致。 始者無附托,頭腦極細殢。 一得風動搖,四畔亂拈綴。 搭著纖毫末,走上牆壁際。 儻得梯此身,戀纏松竹外。 吐花白而青,敷葉光且膩。 裛露作嬌態,舞風示豪氣。 便忘抑鬱時,剩有夸逞意。 誑言松如竹,如我兄與弟。 下盼蘭菊群,反欲眇其視。 如此無忌憚,不過是瞞昧。 教知早晚霜風高,杪表何曾見牛翠。
qiān niú yào    
ān yòng róu ruǎn màn   wèi yíng bàn  
ruò qiǎo yán 沿   néng páng zhì  
shǐ zhě tuō   tóu nǎo  
de fēng dòng yáo   pàn luàn niān zhuì  
zhù xiān háo   zǒu shàng qiáng  
tǎng shēn   liàn chán sōng zhú wài  
huā bái ér qīng   guāng qiě  
zuò jiāo tài   fēng shì háo  
biàn 便 wàng shí   shèng yǒu kuā chěng  
kuáng yán sōng zhú   xiōng  
xià pàn lán qún   fǎn miǎo shì  
dàn   guò shì mán mèi  
jiào zhī zǎo wǎn shuāng fēng gāo   miǎo biǎo zēng jiàn niú cuì