遣悶 其一

明代 王夫之
宇曠清空回,殘輝杖影斜。林疏雲度曲,水釋水澄沙。 風綻丹砂子,霜滋錦纈芽。水仙香孕綠,珍重試初花。
kuàng qīng kōng huí   cán huī zhàng yǐng xié lín shū yún shuǐ   shì shuǐ dèng shā    
fēng zhàn dān shā zi   shuāng jǐn xié shuǐ xiān xiāng yùn zhēn   chóng shì chū huā