遣悶

宋代 楊萬里
江樹深春色,村雞薄晚聲。 雨添青笠重,人減畫船輕。 遣悶惟須睡,哦詩只強成。 獨判連日雨,卻惜半朝晴。
jiāng shù shēn chūn   cūn báo wǎn shēng  
tiān qīng zhòng   rén jiǎn huà chuán qīng  
qiǎn mèn wéi shuì   ó shī zhǐ qiáng chéng  
pàn lián   què bàn cháo qíng